Vòng đá phong thủy hợp mệnh,hỗ trợ tình duyên, tiền tài

Cười ra nước mắt với các chiêu giữ chồng của chị em

Giữ chồng? Tại sao phải giữ chồng?

Đây hẳn là điều mà rất nhiều chị em tìm kiếm “tuyệt chiêu” và rỉ tai nhau trong những câu chuyện mật của mình. Mỗi chị em đều có những cách, tuyệt chiêu độc đáo giữ chồng của riêng mình và đôi khi những cách này cũng là những câu chuyện cười ra nước mắt 😀

Dưới đây là một trong những cách chị em truyền tai nhau để tránh xảy ra vợ chồng xung đột nhau :

chieu-giu-chong

Chuyện rang quần chip của chồng nghiện cờ bạc do bạn Hường Chuối (facebook) kể, làm dân mạng không thể nhịn cười:

[ CHUYỆN RANG SỊP VÀ CÁI KẾT ĐẮNG LÒNG ]

Dạo này cứ nổi lên mấy trò rang quần và hấp quần chip chồng cho chồng nóng ruột về nhỉ. Em xin nói luôn là không tác dụng gì nha… Đừng có mà thử rồi lại phí quần của chồng mình.

Cái này em biết cách đây mấy năm rồi, ít nhất là từ hồi em chưa lấy chồng. Hồi đó, em tâm sự với một chị. Bà ấy chỉ em cách này, em còn nói: “Có tác dụng với chị thôi chứ có tác dụng với em đâu. Bọn em đã cưới nhau đâu”. Bà ấy bảo: “Thì cứ mách cho cô, sau này cô thích thì làm”. Em hỏi ngược lại: “Chị đã làm chưa? Thấy hiệu nghiệm không chị? (tính hỏi kết quả để sau này mà lấy chồng thì áp dụng)”. Bà ấy tặc lưỡi làm câu: “Thì mới nghe chứ chưa có thử”. Thế mà kể như kiểu mình làm rồi ấy.

Sau đấy khoảng mấy hôm, bà ấy gọi em và bảo: “Chị điên lắm rồi. Gọi từ 6 giờ chiều đến bây giờ 11 giờ đêm rồi mà chồng chưa thèm về. Lúc 6 giờ gọi 1 cuộc, chồng bảo: ‘Đợi anh 5 phút’; 7 giờ gọi một cuộc thì lại bảo: ‘Anh đang về đây’. Chắc mẩm tưởng chồng đang về, con thì khóc, thế nào ru con ngủ xong chị cũng lăn ra ngủ luôn. Mở mắt ra đã thấy 10 giờ mà chồng vẫn mất hút, gọi thì vẫn âm thanh quen thuộc, chồng vẫn nhẹ nhàng: ‘Anh hứa với vợ 10 phút nữa anh về, anh hứa chắc đó, không là anh không nhìn mặt con luôn’.Xuôi xuôi được tí, đi nấu mỳ ăn rồi xem phim thì đến 11 giờ vẫn không thấy đâu. Chị điên quá, vừa gọi tiếp một cuộc, nhấc máy phát, chồng đã bảo: ‘Alo, anh về đây, về đây!’. Chị làm câu: “Phắn nhà anh đi. Đi luôn đi, đừng bao giờ về nữa!”. Xong chị cúp máy gọi cho em luôn, tức không chịu được. Em bảo chị làm gì bây giờ?”.

Em cười rồi nói:” Rang quần chip thôi. Có bí kíp mà không xài hả chị?”.

Bà ấy chợt nhớ ra rồi vỗ đùi đen đét: “Ờ nhỉ? Thế mà không’ nghĩ ra. Đúng là mình ngu thật!”.

Nói xong rồi bà cúp máy luôn, bảo đi rang quần chip luôn. Em còn hỏi: “Thế rang xong có mặc nữa không chị?”.

Bà ấy ậm ừ: “Chắc không, mà mặc cũng được chứ sao. Kệ, cứ rang đã!”.

Em nói trước khi bà ý cúp máy: “Chọn cái rách rách cho đỡ phí nha!”.

Thế rồi bà ý cúp máy và bắt đầu tiến hành “sự nghiệp” gọi chồng về. Khổ, anh chồng mắc bệnh cờ bạc, được ai mời đám cưới là cứ phải chơi dài hạn ở nhà người ta, ăn hết cỗ thì thôi. Thực ra là toàn đánh sóc đĩa chứ ăn uống gì đâu.

Lúc sau, bà ấy gọi cho em rồi cười như được ặt ẹo. Em hỏi có chuyện gì thì bà ấy bảo: “Chị gọi cho con bạn chị , hỏi nó là rang có cho mỡ vào không?”, thì bị chửi như té tát: “Con ngu, rang khô chứ cho mỡ vào để thành rán quần à? Mày ăn gì mà ngu thế hả con kia”. Chị buồn cười quá hỏi tiếp: “Rang quần lành hay rách?”. Nó lại làm một tràng: “Tuỳ! Có rách thì rang rách, không có thì rang lành”.

“Rồi nó nói nhiều lắm, hoá ra còn có thần chú cơ cô ạ. Vừa rang vừa hô như kiểu úm ba la xì bùa cơ”, bà cho biết thêm.

Xong, bà ý lại đi rang tiếp. Em cũng háo hức nên cứ nằm đọc truyện trang rồi chờ bà ý báo kết quả. Được khoảng 20 phút sau thì bà ý gọi, em nhấc máy rồi hỏi: “Sao hả chị? Có kết quả không chị?”.

Bà ấy nói như kiểu thì thầm vậy nhưng vẫn không giấu nổi sự khoái chí: “Em ơi! Thần kì lắm em ạ. Chị chưa kịp niệm chú thì chồng đã về rồi. Chị vội tắt bếp rồi ném ngay cái quần chip của lão vào thùng rác rồi phi ra chửi lão liên mồm. Lão im luôn cơ, chứ không sửng cồ lên đâu. Haha. Chiêu này hay em ạ! Biết thế chị làm từ lúc 6-7 giờ có phải đỡ phải gọi liên tục không”.

Nói rồi bà lên ngủ, còn em thì ghi nhớ bí kíp đó vào đầu để sau này có chồng thì ứng dụng.

chieu-giu-chong-1

Đến hôm sau, vẫn còn đám cưới vì đám cưới ở làng thường ăn 2-3 hôm. Anh chồng lại đi, bà ấy lại rang sịp chồng tiếp, cũng đang rang dở thì anh chồng về. Bả lại đắc chí gọi em: “Chị vừa rang xong, niệm chú xong thì lão về! Về được một lúc lại đi rồi nhưng không sao, lát chị lại rang tiếp”.

Em bảo: “Trời trời! Chồng bà nhiều quần để rang ghê ha!” .
Bà ấy cười: “Khi nào gần hết thì ra chợ mua cho một lố quần 20k về cho chồng mặc dần, rang dần! Nhà có điều kiện!”.

Cười méo cả miệng luôn! Lần thứ 3 cũng đang rang thì anh chồng về nên cứ nghĩ cái này hiệu nghiệm thật, bà ấy lại gọi điện khoe với em. Em thắc mắc: “Thế anh cứ thấy quần chip vơi dần mà không nói gì hả chị? 3 lần mất toi 3 cái rồi còn gì”.

Bà ấy trả lời: “Có chứ! Sáng nay vừa bảo chị là ‘Sao quần chip anh cứ vơi dần thế nhỉ? Em ở nhà trông nhà kiểu gì mà cứ để anh mất vậy’”. Chị làm câu: “Có mà ngủ với con nào quên quần ở nhà nó thì có!”. Lão to giọng: “Có mà cô dắt thằng nào về để nó mặc quần chip tôi thì đúng hơn!” .

Rõ khổ anh chồng, đâu có biết được rằng là tối nào không gọi được chồng về là chị vợ lại mang quần chip ra rang. Từ ngày hôm đó, ngày nào cũng vậy, cứ không gọi được chồng là lại làm chiêu đó. Đến lần thứ  4, thứ 5 thì không có tác dụng, lại gọi cho em than: “Chị rang từ sáng đến giờ mà chẳng thấy tác dụng gì cả…”.

Em hỏi lại: “Sao lại thế ạ? Chị xem lại xem, hay làm sai bước…?”, “Thì vẫn như mọi lần, vừa rang vừa hô ‘3 hồn 9 vía… anh’. Em giật mình quát to: “Sao lại 9 vía, đàn bà 9 vía, đàn ông 7 vía mà!”. Bà ấy bắt đầu à với chả ừ: “Ừ nhỉ, mình ngu thật … Để chị làm lại, bảo sao không có tác dụng”. Nói xong, bà ấy cười hô hố.

Nói rồi bà ấy cúp máy đi làm tiếp. Kể cũng lạ, mấy lần trước bà đọc sai thần chú mà anh chồng vẫn về, chả có nhẽ anh chồng 9 vía.

Đến hôm sau gọi cho em giọng ỉu xìu: “Em ơi, vớ vẩn!”. “Vớ vẩn là sao hả chị?”, tôi hỏi.

“Ôi giờ ơi, trò mèo thôi. Mấy lần trước lão tự mò về là vì hết tiền. Hôm qua lão được to nên không về sớm, thảo nào rang mấy cái mà vẫn không thấy bóng dáng đâu. Chị điên quá, lấy cả quần đùi của lão ra rang, đang ngoáy được vài cái thì lão về, không kịp trở tay nên lão phát hiện ra. Lão tức đá quay cả chảo rồi chửi chị là ‘con vợ ngu’”.

Xong lại làm câu: “Ờ, mình đúng là ngu thật, lấy quần nào không lấy, đi lấy ngay cái quần đùi lão thích nên lão chửi cả ngày nay, nghe điếc hết cả tai!”.

Thế là từ đó chấm dứt “sự nghiệp” gọi chồng về bằng cách rang quần chip. Em đến nhà chơi, anh chồng còn bảo: “Mày chơi với chị mày thì đừng học chiêu rang quần chip chồng của chị mày nhé! Chẳng biết học đâu cái trò đó, cái hay không học, cái dở thì học rất nhanh!” và lại còn mỉa mai: “Để hôm nào chị mày đi đâu, tao ở nhà tao thử rang quần chị mày xem sao”. Nói rồi ông ấy cười như được mùa quay ra, thấy bả ấy đang bĩu môi và lườm chồng, 2 chị em cứ nhìn nhau cười.

Cưới bố Shin được hơn tháng, có hôm hắn đi chơi mãi không về, sẵn cái sịp rách vì do móc vào mắc áo, em chợt nhớ đến trò đó nên thử phát xem sao. Ôi, quả là hiệu nghiệm thật, không những không thấy về mà đi tới sáng luôn.

Đấy, các chị thích thì cứ rang quần chip, còn các anh nhớ để ý quần nhé! Thấy mình được mặc quần mới hoài là phải nghĩ ngay cô vợ đáng yêu của mình đang xài chiêu này. Các chị cứ rang, còn các anh thì vẫn cứ lang thang bạt mạng.

(Sưu tầm)

loading...

Ý kiến nhận xét

Your email address will not be published.

----------------- ------------------------------ -------------