Chuyện nhà của Bill

Các mẹ vào 8 cùng em và chia sẻ cách chăm sóc nuôi dạy con cưng của mình để chị em cùng học hỏi nhé.

Chuyện nhà của Bill

Chap 1:

Đang đi học, (hồi này mình học lớp 9) hát ngêu ngao, bỗng… Uỳnh! Thế là xong, đít con mini tàu thân yêu của mình bị méo vành. Quay lại thấy có anh chàng đẹp trai nằm xõng xoài và chiếc xe máy đổ bên cạnh.

Lườm cho tím mặt rồi mình phóng xe vào trường. Phần là bực vì đít xe méo, phần phóng nhanh sợ nó bắt đền. :v

*** 1 tuần sau: Con bạn rủ vào quán nét chát chít tí. Thế là tớn theo nó vào. Có 1 anh ra bật máy tính cho ngồi… quen quen… chết choa rồi! Thằng cha hôm trước. Con bé xanh mặt. Ngồi im, thấy hắn nhìn, mình lờ đi vào yahoo… sau đó thấy hắn vào trong, quay ra thanh toán, hết những 500đ, phắn ngay, quên thoát yahoo. ( Sau này mới biết bị add nick hồi nào hổng hay :v).

Bẵng đi 1 thời gian khoảng 4 năm sau: mình đi ôn thi đại học trên tỉnh, hơi sớm lượn vào quán nét tí. Thế là có nick lạ xông vào lu loa 1 hồi, bắt đền này nọ, sau bí quá đành làm theo chỉ dẫn “ mời đi ăn kem”. Ra quán kem, mình ăn như cất để rồi xin phép vào lớp ngay ko muộn. Ngồi học 15’ rồi mới nhớ quên chưa trả tiền như đã giao hẹn . Hơi ngại nhưng cái bụng cũng ưng vì xác định là ko có ngày gặp lại =))

*** 7 năm sau: 2011, nhân dịp ko ngủ được mình onl khuya, vạ thay nick này xuất hiện. Nhưng có vẻ bị thất cái tình nên nói chuyện hiền lắm, mình được cái hay quên và thương người nên an ủi đủ kiểu =)). Dần dà yêu nhau lúc nào ko hay. :)Nhưng hắn lại ở nước ngoài, hic hic. Chán. Nhưng chưa có người yêu nên cứ yêu tạm, nghĩ rằng: xa thế, chắc éo gì đã thật cái long… vờ thui.

Thế mà…

*** Tháng 06/2013 hắn về nước, tháng 9 ẻm theo anh về dinh.

Cái tối hôm động phòng thì 2 vợ chồng lôi phong bì ra đếm. Chồng bóc, vợ ghi… hào hứng lém. Cười cứ khanh khách í.Đến 2h sang nhận được đt 1 của lũ chuột gọi trêu, thế là buôn rồi ngủ lúc nào ko biết. Quên xừ cái nhiệm vụ chính. =))

Chap 2:

Là con trưởng, cái nhiệm vụ chính mà các cụ hay hỏi: “ có chưa!”

Áp lực cực kỳ… mãi ko thấy đâu. Sang tháng thứ 4, 2 vợ chồng đi khám, đơn giản vì muốn đi cho các cụ yên tâm thôi. Nhưng….

Kết quả: 

– Chồng: BT

– Vợ: LH thấp >> Vô Sinh Nữ

Trời đất như sụp ở chân. Khóc nên khóc xuống cả tuần mới lấy lại được bình tĩnh và tìm hiểu kỹ.

Nhiều nơi bảo ko sao, chữa được mà… Lại lấy lại tinh thần, hỏi dò, các nơi, đủ kiểu…

Thế là nhờ mẹ mua sữa ong chúa nguyên chất lên uống ( thấy GG bảo thế). Uống hết 1 lạng thui, sau đó cũng nghĩ tiêu cực nhiều quá nên chọn phương án cuối cùng. 

“Vui sống, kiếm nhiều tiền, để đi chưa bệnh”

Thế là mình lao vào làm việc như điên luôn, quên bệnh, mặc kệ luôn, vì nghĩ có tiền sẽ đi chữa, làm đã. Chồng cũng ko nhắc gì tới việc này nữa cả.

Ăn tết xong, khoảng tháng 3 chồng kêu, vợ dạo này béo thế, bụng to nữa. Tập thể dục đi… Em được cái nghe lời chồng toàn tập động tác oái oăm: Đứng lên ngồi xuống, gập bụng, chống đẩy, xong 2 vc còn cười với nhau nữa chứ. 

Mẹ đt lên hỏi: Có gì chưa??? Hic hic. Nói dối “ Con quá mấy ngày rồi nhưng mà còn nghĩ lại như tháng trc, chắc con bị rối loạn ạ”. Mẹ cứ bắt mua que thử. 

Kệ, mua thì mua, cho mẹ vui thôi. Test xong chẳng thèm nhìn. Tắm cái đã… Xong tính mang vứt đi thì… Có gì lạ ở đây! 2 vạch… 

Ôm ngực khóc cả tiếng trong nhà tắm mới ra…

Dí ngay cái que vào mặt chồng! Chồng O Ô A…. rồi 2 vc ôm nhau cười hi hí í.

Tối nằm rồi lại lo: Mấy hôm trc mình tập thể dục ác thế có sao ko nhỉ? Chồng xui: “Đừng nói với ai chuyện em tập thể dục nhá, để đợi mẹ tròn con vuông đã” =)).

Chốt lại: Em bị rối loạn kinh nguyệt lên ảnh hưởng tới chỉ số LH, thế mà bác sỹ BVPS chốt luôn như vậy.

Vô sinh: cái từ nó rất nguy hiểm, các mẹ hiếm muộn, cũng vì cái từ này đâm ra lo lắng rồi ảnh hưởng tới sk nên lại càng ảnh hưởng tới chuyện có con. Theo em các mẹ cứ sống vô tư đi, không có nút thắt nào mà ko gỡ được. Quan trọng là tư tưởng và tâm trạng + lối sống của mình.

Chap 3: Chăm sóc em bé trong bụng

Từ ngày biết có em bé, em phấn khởi lắm, ăn uống, ngủ nghỉ điều độ, sinh hoạt quy củ lắm. :v Nhưng thời gian đầu thôi ạ, sau thì đâu lại đóng đấy, vẫn thức khuya dậy muộn.

Chế độ ăn 3 tháng đầu:

– Biết 3 tháng này ăn uống rất quan trọng nên em tập trung ăn lấy ăn để, ăn như chết đói =)) gì cũng ăn, ớt, tiêu, chanh… ăn hết, em chẳng kiêng khem gì cả, đơn giản nghĩ rằng, những cái nóng lại là những cái bổ.

– Ăn nhiều trứng vịt lộn, nhiều thịt bò, và nhiều rau xanh. Hoa quả thì ăn vô tội vạ.

Những tháng sau em vẫn ăn nhiệt tình như thế, đi siêu âm bác sỹ bảo “Chim to bằng cái dép” =)) Thế là em lên mạng “sớt” những đồ ăn bổ cho T-rim

Bầu Tháng thứ 4:

Tự nhiên em đi làm về, thấy người nôn nao, khó thở, nghi nghi việc chẳng lành, em đắp chăn đi ngủ sớm. Thế mà cái vận nó không tha cho em. Đến đêm em sốt đùng đùng. Chồng em lo lắm, xoa dầu gió khắp người.

Được 1 lúc, em nôn tóe lóe, nôn liên tục luôn. Hết cái đổ nôn em quá mệt nữa nên lăn ra ngủ thiếp đi. Chồng em hí hửng nói: “ Anh nói mà, em bị trúng gió rồi, xoa dầu gió nôn ra ngay, nhẹ người ngủ luôn”. Em chẳng thèm trả lời. vì lúc đầu em ko cho xoa dầu.

Sáng hôm sau, hắn ta tí tởn đt ngay về cho mẹ. < chắc khoe mình giỏi> Lại còn mở loa ngoài cho em biết, lần sau đừng có mà cãi hắn chứ. Tưởng được nước như mở cờ trong bụng nào ngờ mẹ em mắng té tát: “Sao dở hơi thế, sao lại xoa dầu, xoa dầu chẳng nôn…” mẹt hắn lạnh như cức ngâm. ^.^ Há há…

Hắn hì hục seach cụ GG và kết quả ko khá hơn nên hắn lờ đi, coi như ko biết vụ này nữa =))

Đến tháng thứ 5:

Công ty có chuyến du lịch tới Phan Thiết, về đấu tranh tư tưởng mãi chuyện, đi hay ko đi…. Chồng em cũng ủng hộ, nhưng cũng lo. Thế là em oánh quả liều đt về hỏi ý kiến người thân. Mẹ đẻ: Ở nhà, 5 tháng rồi còn đi chơi à,.. bla… Mẹ chồng: Tùy con thôi, con thấy khỏe thì đi, còn ko ổn thì nên ở nhà, việc này do con quyết định. Nếu đi, nên cẩn thận. Được lời như cởi tấm lòng , em ý kiến ngay “ chỉ đi máy bay tới HCM là có xe đưa đón đi ra biển chơi, tối ngủ KS thế là ok. Ko vấn đề gì! Mẹ OK!

Nhưng lịch thì đến HCM đi hơn 200km nữa mới tới Phan Thiết, đoạn này em quên ko nói.

Ngày đi, ra sân bay thì nhầm hãng Vietjest với jetar, vì nó đỏ đỏ như nhau, em ko book vé nên nhầm chứ. Mà 2 chị đi cùng chuyến với em cũng nhầm :)). Bay lúc 7h30. Xếp hàng từ 6h đến 7h25′ mới lượt thì bảo nhầm =)) Chạy tóe lóe sang bên kia… Ơn giời nó “đì lây” lại 30p…. vưỡn kịp… vưỡn toe toét dc =)))) hú hồn.

Đi tới HCM > Phan Thiết, ngồi trên xe các bác ngủ tì tì, còn em thì ngồi ăn tì tì :)) Đi lội suối, leo đồi cát như ai, sợ kém bạn bè mà :v, Em có ý định trượt cát nữa cơ, nhưng sợ 80 con người cùng đoàn chửi nên em ngậm cát im mồm. Cho qua…. =))

Coi như đấy là chuyến du lịch cuối của năm nay nên ko hóng hớt các chương trình khác nữa. 

Về nhà, em vẫn tập trung ăn khỏe, ngủ khỏe, chơi khỏe nữa. Uống nhiều nc dừa, nước mía, vì muốn con mình cứng cáp, trắng trẻo.

Ngoài ra em ăn rất nhiều cua, cá, ốc. Hầu như tuần nào cũng 3 lần ốc với nem chua =)) thịt bò khô, trâu gác bếp, chân gà muối, là món tủ của em, nên ko có chuyện em kiêng trong thời gian này.

Sắp đến ngày nhảy ổ, tuần thứ 39 rồi nên đi khám thai, 2 vc tung tăng ra bệnh viện. Siêu âm… con so, thai to 3900g. Yêu cầu mổ luôn cho nóng.

Thế là đt về nhà, cả nhà sắp đồ…

Em vào phòng chờ, thấy các chị đau đẻ ôm cột khóc tu tu, em thì ngồi bấm đt, post tình hình lên FB:)Đến lúc gọi tên sang phòng mổ, em còn “chào các bạn, tớ lên thớt đây”. Thế là các mẹ còn lăn ra cười =))

Chap 4: Lần đầu tiên đi đẻ =))

Vào phòng mổ, tâm trạng lại bình thường đến lạ.

Sau khi lấy ven thì họ lật em nằm nghiêng để tiêm gây tê ở tủy sống. Xong xuôi, em thấy lạch cạch dao kéo, bác sỹ cấu chân em 1 phát. Em bảo: “bác sỹ ko mổ lại đi cấu chân em làm gì??”

Cả tuýp mổ giật mình…!!! Em đau à??

– Vâng.

– Cấu tiếp, mấy phát liền.

– EM kêu oai oái.

– ^^^^

Cả ca mổ hội ý, gây tê lần nữa “hình như em bị dị ứng với thuốc gây tê”. Họ bảo “lần này ko được thì chuyển sang gây mê toàn phần”. Tự nhiên lại hãi….

– Lần 2, sau khi gây tê, các bác sỹ chăm chỉ cấu em lắm… mấy lần liền, xong họ lại chờ…. mấy phút sau có vẻ êm, nên họ bảo em ổn rồi… em sẵn sàng nhé. :)

……. Lạch cạch, lạch cạch 5 phút sau thì oe oe oe…. <3

……. Con trai, 4100g nhé….. em thở phào.

Bs bảo: ” CHắc như nắm cơm í, đẻ thế mới bõ đẻ chứ” Tự nhiên khóc tu tu, hồi hộp, máy loạn lên, họ lại cấm em khóc, bình tĩnh, bình tĩnh, thế là em quên đi, cười dc ngay BBắt chuyện tiếp với bác sỹ =))

Sau khi khâu vá xong, em chuyển tới phòng hồi sức, 5 người mổ cùng em trong buổi chiều hôm đó vẫn nằm ngủ… 15p sau khi ra khỏi phòng mổ, em hết thuốc tê…. hét lên đau đớn…

Còn 5 bạn kia…. vẫn ngủ…

Bác sỹ, y tá chạy tới, tiêm phát vào đùi… đỡ nhưng vẫn đau.

Cả đêm ko ngủ được. Mẹ chồng ra Quảng Ninh thăm ông ngoại buổi sáng, buổi chiều đi đẻ ko kịp về. Chỉ có mẹ đẻ bên cạnh.

Mẹ! Mẹ cùng với các mẹ khác, ngồi chăm con, không có chỗ ngủ, vì cái giường bên hồi sức bé tí, đủ mình mình nằm. Mẹ ngồi bên cái ghế cạnh giường. Mắt thâm quầng. Thương mẹ lắm lắm….

Các mẹ khác thì gục bên giường ngủ, vì con họ ngủ. Còn em đau lắm, rên hừ hừ, cắn răng lợi vào rên. Mẹ xót con, ko ngủ tí nào, xoa tay chân cho con. Cả đêm…. mẹ thức trắng vì con….

Con khóc, khóc không phải vì con đau, mà vì con thương mẹ, con hiểu để được làm mẹ không phải đơn giản.

Mẹ bé nhỏ lắm, ngày xưa lấy bố có 37kg, đẻ con những gần 4kg. Ngày xưa đâu có siêu âm mà biết thai to hay nhỏ, đẻ thì ở trạm xá rồi về…. Mẹ băng huyết…

Đến bây h đẻ 3 chị em con, đứa nào cũng to vật vã , còn mẹ uống thuốc nhiều hơn ăn cơm, con đi lấy chồng rồi mà mẹ vẫn lo, ……………………………………………………………… con yêu mẹ.

Chap 5: Lần đầu làm mẹ

1 tuần ở viện đã trôi qua, em về nhà…

Thương mẹ, ko muốn mẹ suốt ngày thức vì em, nên em quyết tâm không để cho mẹ nào chăm em cả. Tối 2 mẹ con em tự chăm nhau.

Trộm vía, cu nhà em ngoan lắm, ngủ rồi ăn nên nhàn lắm.  Tháng đầu con em tăng có 1kg, ngoan, ngủ khì, và rất hay cười như bố nó.

Quyết tâm nuôi con bằng sữa mẹ, nên em ăn nhiều rau thì là cho thơm sữa, chỉ kiêng cá, còn lại em ko kiêng gì cả, để đủ chất cho con.

03 tháng con 9kg.

4 tháng con tăng 11 kg.

Giờ kém 2 ngày nữa con tròn 5 tháng. Con đạt mốc 12kg.

Vẫn chỉ sữa mẹ và tập tọe ăn bột. Nào ngờ con được cái nết ăn giống mẹ, tập ăn dặm mà chơi nguyên bát =)).

Trộm vía, chắc em ăn nhiều ốc quá nên: 02 tháng cháu đã nhấc cổ, đòi bế vác rồi, 03 tháng cháu lẫy, lăn lộn, biết tìm ti để tự ti mẹ, 4 tháng, tự cầm tay mẹ, cu người đứng lên. Giờ cháu ngồi ngon lành cành đào rồi ạ.

Hình ảnh cức thúi nhà em đây ạ!

chuyen-nha-bill

chuyen-nha-bill-1

chuyen-nha-bill-3

(ST)

Ý kiến nhận xét

Your email address will not be published.

Registration complete !

Show

Reset your password

Please enter your email address. You will receive a link to create a new password.

Check your e-mail for the confirmation link.

Close